Giấc mơ hồi hương

Nhân kỷ niệm một năm ngày Iran có cuộc bầu cử Tổng Thống 12 tháng Sáu 2009-2010, Ban tiếng Ba Tư đài BBC ghi lại lời kể của hai thanh niên Iran phải sống lưu vong sau đợt xuống đường đầy biến động.

Ali Kantouri sinh năm 1981. Vốn là một sinh viên tả khuynh, anh bỏ trốn khỏi Iran sau khi bị Tòa Cách Mạng tuyên án 15 năm tù giam:

Tôi bị bắt lần đầu tiên vào mùa đông năm 2007 và bị giam tại khu nhốt các chính trị phạm tại nhà tù Evin. Một vài tháng sau, họ đã chuyển tôi đến nhà tù Qezel Hessar ở vùng ngoại ô của thủ đô Tehran.

Sau năm tháng bị giam chờ ngày ra tòa, tôi được tại ngoại hầu tra sau khi đóng thế chân 150 ngàn đô-la vào cuối mùa xuân năm 2008.

Tôi bị căng thẳng tinh thần và thân thể bị dày vò trong thờ gian niăm tháng bị cầm tù, và kết quả là tôi bị mất cân đến 15 ký.

Ali Kantouri
Chụp lại hình ảnh, Ali Kantouri sinh năm 1981, hiện sống lưu vong tại Thổ Nhĩ Kỳ

Cho tới giờ này, tôi chưa phục hồi được trọng lượng, ngoài ra, trong thời gian bị giam cầm, tôi bị hen suyễn và hàng ngày vẫn phải uống thuốc.

Tôi nhận được trát ra hầu tòa vào mùa xuân năm 2009 và đã đến dự phiên tòa đầu tiên vào ngày 10 tháng Sáu, chỉ hai ngày trước khi có bầu cử.

Một tuần trước khi tôi ra hầu tòa, anh trai tôi là Abolfazl đã bị quản thúc, và nhà cầm quyền đã bảo với gia đình tôi rằng họ sẽ chỉ thả anh tôi khi nào tôi ra trình diện trước tòa mà thôi.

Cuối cùng, tôi không có lựa chọn nào khác hơn là bỏ trốn vì các bạn tôi nói rằng trong tình cảnh hiện nay tại Iran, dù có tự nguyện ngồi tù cũng chẳng có giải quyết được vấn đề vả lại, chưa chắc tính mạng được bảo đảm trong nhà tù.

Sau một vài giờ trăn trở, tôi quyết định giải pháp tốt nhất là phải bỏ nước ra đi, cho dù tôi thừa biết rằng, một khi đã dấn thân tranh đấu chính trị thì cũng phải chấp nhận ờ tù và bị ngược đãi.

Tôi rời Iran vào tháng Ba năm 2010 qua ngả biên giới phía tây bắc và vào đêm thứ nhì trên đường bôn tẩu, trong lúc còn ở vùng biên giới, các lính biên phòng đã nổ súng nhưng may mắn, tôi không bị hề hấn gì.

Có một lần, tôi phải chạy rất nhanh, và bị chấn thương nhẹ ở chân, và một lần nữa, đây không phải là một vấn đề lớn, mà khó khăn chính là thời tiết.

Tôi không hề biết là trời lạnh đến thế và mưa tuyết rơi dày đặc. Ở một vài nơi, tôi thấy có dấu vết chân chó, nhưng tôi không chắc đó là chó hay là sói.

Nói một cách vắn tắt, tôi phải mất hết một tuần để băng ngang qua biên giới một cách an toàn vào đến Thổ Nhĩ Kỳ.

Không biết những người bị buộc phải bỏ nước ra đi có ý thức được, hay đã biết, những hiểm nguy khi băng ngang qua biên giới hay không ?

Vì nước Iran nằm cạnh Thổ Nhĩ Kỳ, cho nên người Iran xin tỵ nạn chính trị tại Thổ Nhĩ Kỳ cũng mang canh cánh bên người nổi lo cho tính mạng cho dù đang có mặt tại Thổ Nhĩ Kỳ.

Tôi dùng thời gian rỗi rảnh để tìm hiểu thêm về dất nước con người nước tạm dung, và nếu được tiếp cận internet, tôi sẽ theo dõi tin tức bên nhà. Đây là đời sống của tôi trong lúc này.

Arash Bahmani sinh năm 1983. Anh là chủ biên tờ “Gilan-e Behtar”, một tuần san xuất bản tại mạn bắc Iran, và đồng thời là chủ tịch của hội cựu sinh viên có khuynh hướng đổi mới tại tỉnh Gilan. Anh phải đi sống lưu vong sau cuộc bầu cử tổng thống hồi năm 2009:

Như bao nhiêu người dân Iran khác, tôi sinh hoạt chính trị rất tích cực trước và sau cuộc bầu cử, do đó, tôi đã nhận được trát tòa tống giam sau cuộc bầu cử.

Hồi năm 2006, tôi đã bị giam hai tuần lễ để họ điều tra tôi về tội thóa mạ Lãnh Tụ Tối Cao và án trạng này vẫn còn tại Tòa Án Cách Mạng.

Arash Bahmani, sinh năm 1983, hiện sống lưu vong tại Pháp
Chụp lại hình ảnh, Arash Bahmani, sinh năm 1983, hiện sống lưu vong tại Pháp

Một trong các bạn tôi hiện đang bị giam cho tôi biết rằng Tòa Án Cách Mạng đã tuyên án tôi tám năm tù về tội trạng trước đây.

Sau khi hội ý với các bạn, thì một trong các lựa chọn là bỏ nước ra đi, vì tôi không thể nào sống một cách lẩn trốn mãi được.

Khó khăn chính của tôi là không biết tin ai để đưa tôi đi vượt biên.

Một nhóm đối lập đã giúp tôi vượt qua biên giới trong vùng đồi núi giữa Iran và Iraq trong địa bàn của tỉnh Kurdistan thuộc Iran.

Đây là một chuyến đi đầy gian khổ, vì phải vượt núi trong lúc trời đổ tuyết, đường đi trơn trượt vì bùn, vả lại còn phải lẫn tránh các lính biên phòng.

Một khi qua đến tỉnh Kurdistan bên phần đất thuộc Iraq, tôi mới được lên xe nhưng vì tôi vào Iraq không có một thứ giấy tờ gì hết cho nên tôi phải lẫn tránh các trạm gác.

Rốt cuộc, chúng tôi quyết đi bộ tiếp trong vùng rừng núi tránh xa các con lộ. Có một lần ban đêm, khi tôi đi gần một trạm canh, thì bị chó nghiệp vụ đáng hơi thấy và sủa.

Cảnh sát biên phòng đã rọi đèn pha tìm kiếm chúng tôi.

Chúng tôi đã dùng bùn trét lên người để ngụy trang và nằm im thít trong gần 45 phút đồng hồ để không bị phát hiện.

Nếu tôi bị bắt mà không có giấy tờ căn cước tại Iraq thì sẽ bị giam sáu tháng trước khi bị trục xuất. Nhưng thật may là những người đưa tôi đi vượt biên đã thu xếp để tôi có được giấy phép tạm trú.

Khó khăn chính của tôi là tiền. Khi tôi chuẩn bị trốn khỏi nước, tôi được thông báo là chỉ mang theo laptop, một ít tiền mặt, vài bộ áo quần để thay đổi. Do đó, sau một vài ngày, tôi hết tiền và tôi cũng không thể nhận tiền chuyển ngân vì tôi không có giấy đi lại và cũng không có trương mục ngân hàng.

Một vấn đề quan trọng khác là tỉnh Kurdistan thuộc Iraq là bước trung chuyển đầu tiên mà thôi, vì tôi không thể ở tại đó mãi mãi.

Tôi có nghe nói là Tòa Lãnh Sự Pháp tại Irbil có nhận đơn xin tỵ nạn chính trị của người Iran và tôi đã đến đó để nạp đơn.

Tôi được thông báo là hai tuần sau, đơn của tôi sẽ được chấp thuận, nhưng tôi phải chờ tới gần hai tháng, giấy tờ của tôi mới về đến.

Trong lúc này, tôi sống tại một căn phòng nhỏ ở ngoại ô Paris và mơ đến ngày hồi hương. Tôi có nói chuyện này với một số người sống lưu vong lớn tuổi và tất cả đều mơ như tôi.

Một người đàn ông nói rằng ông đã xếp sẵn một gói hành trang và sẵn sàng lên đường về nước cho dù ông đã sống 25 năm tại Pháp.

Tất cả chúng tôi đều mơ đến ngày hồi hương.